Mình viết khá nhiều trên Facebook.
Không phải vì mình có gì quá “đáng nói”. Mà đơn giản là vì mình hay quên.
Những thứ mình học được hôm nay, nếu không viết lại, vài tuần sau gần như sẽ biến mất. Viết – với mình – ban đầu chỉ là cách để ghi chú cho chính mình. Một dạng “external memory”.
Nhưng sau một thời gian, mình nhận ra một điều quan trọng hơn:
Khi một ý tưởng chỉ nằm trong đầu, nó rất dễ “có vẻ đúng”. Nhưng đến lúc phải viết thành câu chữ, mọi lỗ hổng bắt đầu lộ ra. Những chỗ mình tưởng là hiểu rồi, hóa ra chỉ là hiểu mơ hồ.
Viết ra là lúc mình buộc phải đối diện với việc: mình thực sự hiểu đến đâu.
Đó cũng là lý do mình chọn “learning in public”.
Viết công khai không phải vì tự tin. Ngược lại, nhiều lúc là vì mình biết là mình chưa hiểu đủ.
Nhưng chính việc public đó tạo ra một áp lực tích cực:
- Buộc mình phải suy nghĩ rõ ràng hơn
- Buộc mình phải diễn đạt đơn giản hơn
- Và đôi khi… được người khác sửa sai
Nghe có vẻ đáng sợ – “viết sai trước mặt mọi người”.
Nhưng thực tế thì, đó lại là một trong những cách học nhanh nhất.
Một comment sửa sai đúng lúc, thường nhớ lâu hơn rất nhiều so với việc đọc một bài viết hoàn hảo.
Thêm một điều mình nhận ra:
Những bài viết giúp mình nhiều nhất không phải từ expert.
Mà là từ những người chỉ đi trước mình 1–2 bước.
Họ viết bằng ngôn ngữ chưa bị “đóng gói”, chưa bị trừu tượng hóa. Dễ hiểu, gần gũi, và đúng cái mình đang cần.
Đó là kiểu nội dung mình muốn đóng góp lại.
Trước đây mình chỉ viết trên Facebook.
Nhưng càng viết nhiều thì càng thấy:
- Khó tìm lại nội dung cũ
- Không có cấu trúc dài hạn
- Và… đôi khi khá lag 😅
Nên mình bắt đầu chuyển dần sang blog cá nhân.
Facebook vẫn là nơi để chia sẻ nhanh, tương tác.
Còn blog sẽ là nơi lưu trữ, hệ thống hóa và đào sâu hơn.
Nếu bạn từng thấy mình viết nhiều và hơi “random”, thì thực ra nó không random lắm.
Đó là quá trình mình học – và nghĩ – theo thời gian.
Hết rồi ~
No comments yet